Con số trong lời rao hàng: cái nào kiểm được, cái nào chỉ là chữ
"Chỉ còn 3 cái." "Đã bán 1.247." "98% khách hài lòng." "Giảm 70%." Mấy con số này xuất hiện ở khắp nơi trong bán hàng, và chúng có một điểm chung: chúng trông như dữ liệu, nhưng phần lớn không kiểm được.
Bài này xếp lại từng loại con số hay gặp trong lời rao — cái nào có thật, cái nào do hệ thống sinh ra, cái nào chỉ là chữ — và cách người mua đọc chúng cho đúng vai.
Con số tạo cảm giác gấp
Nhóm này gồm "chỉ còn N cái", "còn N giờ", "N người đang xem món này". Chúng nhắm vào một chỗ rất thật trong tâm lý: sợ mất cơ hội.
Về mặt kiểm chứng thì: số tồn kho có thể là thật, nhưng người mua không có cách nào biết. Đồng hồ đếm ngược thì nhiều nơi đặt lại mỗi ngày. Con số "đang xem" thì ở phần lớn hệ thống là số ước lượng, đôi khi là số sinh ngẫu nhiên trong một khoảng.
Cách đọc cho tỉnh: coi mấy con số này như không tồn tại, rồi hỏi lại câu cũ — mình có cần món này không, giá này có đáng không. Nếu câu trả lời là có thì mua, và có hết hàng thật cũng không sao. Nếu câu trả lời là "chưa chắc" thì con số kia không làm nó chắc hơn.
Một phép thử nhanh nếu tò mò: đóng trang, hôm sau mở lại. Con số y hệt hoặc lại đầy về như cũ thì mình đã biết nó là loại gì.
Con số về số lượng đã bán và số người đánh giá
Nhóm này đáng tin hơn hẳn, nhất là trên các sàn có kiểm soát — vì chúng gắn với đơn hàng thật.
Nhưng có mấy chỗ nên biết. Số đã bán thường tính gộp nhiều biến thể — nhiều màu, nhiều cỡ, có khi cả phiên bản rất rẻ. Món mình định mua có thể chỉ chiếm một phần nhỏ trong con số đó.
Và số lượng bán không nói lên chất lượng, nó nói lên mức phổ biến. Với hàng phổ thông thì hai thứ đó tương quan; với hàng tự nhiên mỗi món một khác thì gần như không.
Số lượt đánh giá thì đáng nhìn hơn điểm trung bình: một món 4,6 sao với 800 lượt đáng tin hơn hẳn một món 5 sao với 7 lượt.
Phần trăm giảm giá
Đây là con số dễ hiểu sai nhất, vì nó phụ thuộc hoàn toàn vào giá gốc lấy ở đâu.
Giảm 70% từ một mức giá chưa ai từng trả thì con số đó không mang thông tin nào. Điều duy nhất đáng nhìn là giá phải trả cuối cùng, và so nó với giá cùng món ở chỗ khác.
Cách làm gọn: bỏ qua cả phần trăm lẫn giá gạch ngang, chỉ lấy con số phải trả, cộng thêm phí giao và phí phát sinh, rồi mới so. Nghe đơn giản nhưng ít người làm, vì phần trăm to đập vào mắt trước.
Riêng với hàng tự nhiên còn một điểm nữa: hai món cùng tên chưa chắc cùng phẩm cấp, nên so giá mà không so hàng thì con số nào cũng vô nghĩa.
Con số về nguồn gốc và tuổi
"Đá này hình thành hàng triệu năm." "Gỗ hơn trăm tuổi." "Nghề này có từ ba trăm năm trước."
Mấy câu này thường đúng ở mức chung chung và vô hại, nhưng chúng không nói gì về chính món hàng trước mặt. Đá nào cũng hình thành rất lâu; điều đó đúng với cả viên đẹp lẫn viên xấu, cả hàng thật lẫn hàng đã qua xử lý.
Con số đáng hỏi hơn là loại cụ thể: món này nặng bao nhiêu, kích thước bao nhiêu, mua về từ đâu, có giấy gì kèm theo không. Đó là những con số kiểm được, và chúng trả lời đúng câu mình đang cần.
Con số trong thống kê rất tròn
"Nghiên cứu cho thấy 80% người dùng thấy hiệu quả." Câu kiểu này có mấy dấu hiệu đáng để ý: con số rất tròn, không nói ai nghiên cứu, không nói mẫu bao nhiêu người, và không có cách nào tra lại.
Con số làm cho câu nói nghe có trọng lượng, và đó chính là việc của nó trong câu. Nếu chuyện quan trọng với mình thì hỏi thẳng: nghiên cứu nào, ở đâu, xem được không. Câu trả lời — hoặc việc không có câu trả lời — nói nhiều hơn chính con số.
Với mấy lời hứa liên quan tới sức khoẻ thì càng phải chặt: đó là chỗ nên hỏi người có chuyên môn y tế chứ không phải chỗ đọc con số trên trang bán hàng.
Người bán dùng con số: làm sao cho đàng hoàng
Phần này cho người bán, và nó không mâu thuẫn với chuyện bán được hàng.
Dùng con số thật thì bền hơn. Số tồn thật, số đã bán thật, ngày hết khuyến mãi thật. Khách mua lần đầu có thể không phân biệt được, nhưng khách quay lại thì nhớ — và khách quay lại mới là phần lãi.
Con số cụ thể thắng con số to. "Lô này em nhập 12 món, còn 4" đáng tin hơn "chỉ còn vài cái, nhanh tay". Cụ thể là dấu hiệu của người nắm hàng.
Đừng dùng con số ở chỗ không có con số. Với hàng mỗi món một khác, mô tả bằng chữ và bằng ảnh thật sẽ đúng hơn là gán cho nó một thang điểm tự nghĩ ra.
Một phép kiểm mười giây trước khi bấm mua
Nhìn lại trang bán hàng và tự hỏi: bỏ hết con số đi thì mình còn muốn mua nữa không?
Nếu còn — vì món hợp, vì giá hợp, vì người bán rõ ràng — thì con số kia chỉ là phần trang trí, mua cũng được. Nếu bỏ con số đi mà ý muốn mua xẹp xuống, thì thứ đang thúc mình không phải là món hàng.
Phép kiểm này mất mười giây và không cần biết gì về cách các con số được sinh ra.
Ba điều gọn lại
Một. Nhóm tạo cảm giác gấp — chỉ còn N cái, đếm ngược, N người đang xem — thì coi như không tồn tại rồi hỏi lại: mình có cần món này không.
Hai. Bỏ qua phần trăm giảm và giá gạch ngang, chỉ lấy con số phải trả cuối cùng cộng phí, rồi mới so với chỗ khác.
Ba. Con số về tuổi đá, tuổi gỗ, tuổi nghề đúng ở mức chung chung nhưng không nói gì về chính món trước mặt. Hỏi con số kiểm được: cân nặng, kích thước, nguồn mua, giấy kèm theo.